NHÀ VĂN LÀ BẦY ÔNG CẦN MẪN CỦA CUỘC ĐỜI

Hệ thống cung cấp kho dữ liệu phân tích tác phẩm và trắc nghiệm chất lượng cao.

Hồ Hoàng Gia

HÀNH TRÌNH CỦA BẦY ONG (Nguyễn Đức Mậu)

Với đôi cánh đẫm nắng trời

Bầy ong bay đến trọn đời tìm hoa

Không gian là nẻo đường xa

Thời gian vô tận mở ra sắc màu.

Tìm nơi thăm thẳm rừng sâu

Bập bùng hoa chuối, trắng màu hoa ban.

Tìm nơi bờ biển sóng tràn

Hàng cây chắn bão dịu dàng mùa hoa.

Tìm nơi quần đảo khơi xa

Có loài hoa nở như là không tên…

Bầy ong rong ruổi trăm miền

Rù rì đôi cánh nối liền mùa hoa

Nối rừng hoang với biển xa

Đất nơi đâu cũng tìm ra ngọt ngào.

(Nếu hoa có ở trời cao

Thì bầy ong cũng mang vào mật thơm)

Chắt trong vị ngọt mùi hương

Lặng thầm thay những con đường ong bay.

Trải qua mưa nắng vơi đầy

Men trời đất đủ làm say đất trời.

Bầy ong giữ hộ cho người

Những mùa hoa đã tàn phai tháng ngày.

Vầng trăng dâng đĩa mật đầy

Trời sao mở cánh ong bay ngang trời.

Đêm nay như thức cùng tôi,

Bầy ong - con chữ nối lời bài ca.

⎯⎯⎯⎯⎯⎯⎯⎯⎯⎯⎯⎯⎯⎯⎯

1. Sự dấn thân và ý thức tích lũy của người cầm bút

Trang viết của một nhà văn không bao giờ tự dưng mà đầy, cũng như dòng chữ chẳng thể tự hiện lên nếu tâm hồn người viết trống rỗng. Giống như hành trình của bầy ong bay qua trăm miền núi cao biển xa để tìm hoa, người nghệ sĩ cũng phải chấp nhận một cuộc dấn thân không mệt mỏi vào thực tế. Họ đi, quan sát, lắng nghe và thấu cảm với đủ mọi hỷ nộ ái ố của cuộc đời. Sự tích lũy ấy diễn ra một cách thầm lặng, bền bỉ và đôi khi người viết phải đánh đổi cả năm tháng cuộc đời chỉ để nhận về vài khoảnh khắc thăng hoa trên trang giấy. Không có lối đi tắt nào trên con đường văn chương. Muốn chắt chiu được những giọt mật ngọt cho đời, nhà văn bắt buộc phải tự mình trải qua trăm nẻo đường xa của đời sống.

2. Sứ mệnh của người nghệ sĩ trước sự nghiệt ngã của thời gian

Cuộc sống vốn dĩ trôi chảy không ngừng, vạn vật và cả cảm xúc của con người rồi cũng sẽ phai nhạt theo năm tháng. Tiếng vang của một thời đại, vẻ đẹp của một nét văn hóa, hay thậm chí là nỗi đau của một phận người đều có thể bị cát bụi thời gian bôi xóa. Lúc này, nhà văn hiện diện như một người níu giữ thời gian, lặng lẽ làm công việc của một loài ong cần mẫn: gom nhặt và giữ hộ cho người những “mùa hoa” đã tàn phai. Bằng ngòi bút của mình, họ đóng băng những khoảnh khắc sống, biến những điều vô hình, dễ mất đi thành những giá trị vĩnh cửu trên trang sách. Để rồi nhiều năm tháng qua đi, khi lật mở lại những trang viết ấy, người đọc vẫn thấy quá khứ sống lại vẹn nguyên, hương sắc cuộc đời vẫn tỏa ngát bất chấp quy luật nghiệt ngã của thời gian.

3. Cá tính sáng tạo và năng lực chuyển hóa hiện thực của nhà văn

Một tác phẩm văn học đích thực bao giờ cũng là kết quả của một hành trình chuyển hóa tâm lý sâu sắc từ người nghệ sĩ. Thử hỏi, điều gì sẽ xảy ra khi nhà văn chỉ như một chiếc máy ảnh chụp lại hiện thực một cách máy móc? Khi đó, văn chương sẽ chỉ còn là những mảnh ghép sao chép khô khan, thiếu đi linh hồn của nghệ thuật. Nhà văn phải mở lòng đón nhận cuộc đời bằng một tâm hồn mẫn cảm, để những vui buồn của thế gian thấm sâu vào lòng, hòa vào dòng chảy của tư tưởng, tình cảm và trải nghiệm cá nhân. Qua bộ lọc riêng biệt ấy, những chất liệu thô sơ của đời sống mới dần kết tinh thành câu chữ. Để rồi khi những trải nghiệm, những nỗi niềm được ôm ấp đủ đầy, trang viết ấy sẽ cất cánh như bầy ong dâng mật, biến hiện thực cuộc đời thành lời bài ca nghệ thuật.

Nguồn: gacvan.vn

Bình luận