Người ta vẫn thường nói, con gái là chiếc bóng nhỏ của mẹ, là thanh xuân rực rỡ nhất mà mẹ chắt chiu gửi lại cho cuộc đời. Giữa mẹ và con gái luôn tồn tại một sợi dây liên kết vô hình – mỏng manh như hơi thở nhưng lại tột cùng bền chặt. Không ồn ào, vĩ đại như tình cha, tình yêu của mẹ thấm đẫm sự thấu cảm của hai người phụ nữ, rẽ ngang những năm tháng nhọc nhằn để chạm vào nhau bằng tất cả lòng bao dung.
Ngày con còn nhỏ, mẹ là cả một bầu trời.
Là những buổi sáng mẹ nắn nót chải từng lọn tóc, là những chiếc váy xòe mẹ cẩn thận ủi phẳng phiu. Thấy con vui, mẹ hạnh phúc tột cùng. Ai trong chúng ta lại chưa từng lén mặc trộm chiếc áo rộng thùng thình, xỏ chân vào đôi cao gót của mẹ rồi vụng về soi gương cười khúc khích? Lúc ấy, khi bị mẹ phát hiện con ngây thơ và hồn nhiên khẽ nói: "Lớn lên, con muốn được xinh đẹp và giỏi giang như mẹ!". Nghe câu nói ấy, mẹ chỉ cười. Nụ cười hiền từ giấu nhẹm đi những vết chai sần trên tay và bao nỗi lo toan mưu sinh, chỉ mong đời con sau này sẽ là một thảm hoa bình yên, rực rỡ hơn đời mẹ.
Thế rồi, con gái của mẹ lớn lên...
Những cái ôm ấp thưa dần. Thói quen rúc vào lòng mẹ kể chuyện mỗi đêm được thay thế bằng những bí mật riêng tư tuổi mới lớn. Con thèm khát bầu trời tự do ngoài kia, mải miết chạy theo những hoài bão và những mối quan hệ mới. Đôi lần giận hờn vu vơ, đôi lần vùng vằng đóng sầm cánh cửa phòng lại, con vô tình để mẹ đứng lặng thinh, chới với giữa khoảng không. Suy nghĩ cứ mải miết bay vòng quanh một mớ hỗn độn trong tâm trí người làm mẹ.
Nhưng mẹ không trách. Mẹ chỉ lặng lẽ lùi về phía sau, cất gọn những xót xa, trở thành một trạm dừng chân bình yên nhất. Để bất cứ khi nào đôi chân con mỏi mệt vì giông bão, chỉ cần quay đầu lại, vẫn luôn thấy mẹ giang rộng vòng tay chờ đón.
Có khi nào, bạn thử nhẹ nhàng tự hỏi: "Mẹ ơi, ước mơ của mẹ là gì?".
Một câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại nghẹn đắng nơi cổ họng. Dường như có một thứ gì đó đang ghì chặt môi ta mỗi khi muốn cất lời. Chẳng phải vì không thương mẹ, mà bởi ta chợt nhận ra: Ước mơ của mẹ đã "mất" kể từ giây phút có con trên đời.
Thay vào đó là những ngày mẹ lao động cật lực, gồng gánh lo cho con từng miếng ăn, giấc ngủ. Mẹ bận lắm! Mẹ không phải là một giám đốc hay người quyền lực ngoài xã hội, nhưng mẹ luôn bận bịu vun vén cho những bữa cơm gia đình. Và đặc biệt, khi có con là con gái, mẹ lại càng mang nặng âu lo cho thân phận lênh đênh "mười hai bến nước".
Từng làm dâu, từng nếm trải những hỷ nộ ái ố, mẹ sợ ngày con theo chồng sẽ không được người ta đối đãi công bằng, yêu thương trọn vẹn. Mẹ nuôi con cạn kiệt thanh xuân, chẳng mong ngày con báo đáp, chỉ mưu cầu con tìm được bến đỗ bình yên, thành gia lập thất là mẹ đã đủ vui lòng.
Chỉ đến khi bước ra đời, nếm trải đủ thăng trầm và nhìn những nếp nhăn in hằn trên khóe mắt mình trong gương, con mới thực sự thấu hiểu. Con đau một, mẹ xót mười. Hóa ra, trên đời này, chỉ có mẹ là người phụ nữ duy nhất yêu thương con vô điều kiện.
"Mẹ là quá khứ của con, và con chính là tương lai của mẹ."
Chính vì lẽ đó nên bạn ơi, đừng đợi đến khi thời gian cướp đi cơ hội mới nói lời yêu thương. Ngay hôm nay, hãy gọi về cho mẹ, hoặc đơn giản là chạy đến ôm mẹ thật chặt và thì thầm: "Mẹ ơi, con yêu mẹ!". Bởi vì, còn có mẹ trong đời, đó đã là đặc ân vô giá mà tạo hóa ban tặng cho mỗi chúng ta.
Gửi bạn của tôi!: "Vì mẹ cũng mới làm mẹ lần đầu, nên hãy thứ tha, yêu thương và che chở, như cách người phụ nữ ấy đã từng làm với bạn. Hãy yêu thương mẹ khi còn có thể, bạn nhé!"
HỒ HOÀNG GIA
Bình luận
