GÓC NHÌN NGHỊ LUẬN XÃ HỘI: LÊN XE TRƯỚC, ĐIỀU CHỈNH TƯ THẾ SAU

Hệ thống cung cấp kho dữ liệu phân tích tác phẩm và trắc nghiệm chất lượng cao.

Hồ Hoàng Gia

1. Hãy cứ bước qua vạch xuất phát khi mọi thứ chưa hoàn hảo

Nhiều người trong chúng ta thường dành cả thanh xuân để vạch ra một kế hoạch hoàn mỹ, chọn cho mình một bộ trang phục không nếp nhăn và chờ đợi một ngày thời tiết thật đẹp mới chịu bước đi. Nhưng cuộc đời vốn dĩ không vận hành theo lịch trình của một phòng thí nghiệm. "Lên xe trước" giờ đây có thể hiểu là tư duy ưu tiên hành động, là lòng dũng cảm bước qua vạch xuất phát ngay cả khi mọi thứ xung quanh còn chưa rõ ràng. Trong một thời đại đầy biến động, cơ hội có hạn và tính thời điểm cũng mang ý nghĩa sống còn. Nếu chúng ta cứ đứng mãi dưới bến đợi để tính toán xem ngồi ghế nào đỡ xóc, nhìn hướng nào đỡ say, chuyến xe cuộc đời sẽ lạnh lùng chuyển bánh mà chẳng đợi ta kịp trưởng thành. Bước chân đầu tiên có thể chông chênh, quyết định đầu tiên có thể còn non nớt, nhưng chỉ khi đã ở trên xe, chúng ta mới chính thức gia nhập vào dòng chảy của sự phát triển.

2. Sự tự hoàn thiện nằm trên hành trình trải nghiệm

Bước được lên xe rồi không có nghĩa là chúng ta sẽ bằng lòng với một tư thế vẹo vọ suốt cả chặng đường dài. "Điều chỉnh tư thế sau" chính là biểu thị cho năng lực tự nhận thức và tư duy linh hoạt của mỗi người trên hành trình trưởng thành. Khi xe bắt đầu lăn bánh, những ổ gà của thực tế, những khúc cua bất ngờ của số phận sẽ buộc chúng ta phải tự thay đổi trọng tâm cơ thể để giữ lấy thăng bằng. Đó là một quá trình vừa làm vừa sửa, lấy thực tế sinh động làm thước đo để tự gọt giũa chính mình. Chúng ta nhận ra phương pháp làm việc cũ không còn hiệu quả thì chủ động thay đổi, thấy tư duy của mình có phần lệch lạc thì kịp thời uốn nắn. Sự hoàn thiện chưa bao giờ sinh ra từ trạng thái đứng yên, nó vốn là kết quả của một chuỗi những lần ta chấp nhận thử sai, vấp ngã rồi tự hiệu chỉnh liên tục trên đường đi.

3. Đừng nhầm lẫn giữa dấn thân quyết đoán với sự liều lĩnh mù quáng

Tuy nhiên, tư duy này rất dễ trở thành một cái bẫy chí mạng nếu chúng ta nhầm lẫn giữa sự quyết đoán của tuổi trẻ với sự liều lĩnh mù quáng. Bản chất của việc "điều chỉnh tư thế" là sự thích nghi về mặt phương pháp chứ tuyệt đối không phải là sự thỏa hiệp về điểm đến. Trước khi đặt chân lên bất kỳ chiếc xe nào, mỗi người chúng ta bắt buộc phải định vị rõ ràng chiếc xe đó sẽ đi về đâu. Nếu chúng ta cứ lao đại lên một phương tiện mà không cần biết lộ trình, không màng đến đích đến, khi ấy ta đang vô trách nhiệm giao phó cuộc đời mình cho số phận. Nguy hiểm hơn, đó có thể là chuyến xe lao xuống vực thẳm của những giá trị lệch chuẩn. Khi đó, mọi nỗ lực xoay xở hay "điều chỉnh tư thế" ở chặng sau đều trở nên vô nghĩa, bởi lẽ chúng ta không thể cố ngồi một tư thế đẹp trên một chuyến xe đang lao vào ngõ cụt. Tựu trung lại, dấn thân nhưng phải tỉnh táo, hành động nhanh nhưng phải có hệ giá trị cốt lõi làm mỏ neo.

4. Đừng biến tư thế tạm thời thành dáng vẻ vĩnh viễn

Có một sự thật trớ trêu là nhiều người trong chúng ta lại mượn cái cớ "vừa đi vừa sửa" để ngụy biện cho sự cẩu thả, hời hợt của bản thân ngay từ giai đoạn bắt đầu. Chúng ta chấp nhận lên xe với một tư thế nằm bò uể oải, rồi tự thỏa hiệp rằng lát nữa đi xa sẽ ngồi ngay ngắn lại. Nhưng thói quen và quán tính tâm lý thường tàn nhẫn hơn ta tưởng. Chúng dễ dàng biến cái tư thế "tạm thời" ấy thành một dáng vẻ "vĩnh viễn". Khi chiếc xe cuộc đời lao đi với vận tốc cao, áp lực của hoàn cảnh và sự lười biếng nội tại sẽ đóng băng chúng ta trong chính cái tư thế lệch chuẩn ban đầu đó. Vì thế, chúng ta cần hiểu rằng: Tư thế ban đầu có thể chưa hoàn hảo, nhưng nó phải là tư thế sẵn sàng nhất, nghiêm túc nhất mà chúng ta có thể chuẩn bị tại thời điểm đó. Đừng biến một triết lý sống năng động thành chiếc lá chắn cho lối sống tùy tiện, để rồi chúng ta phải trả giá bằng cả tương lai của chính mình.

NGUỒN: GACVAN.VN

Bình luận