Lúc sinh thời tiến sĩ khoa học Phan Hồng Giang, một người bạn tốt của tôi (tôi đã đọc luận văn tiến sĩ khoa học của anh tại Thư viện Lênin Moskva) nhiều lần nói với tôi: Thi pháp của anh ở Việt Nam không mấy ai hiểu đâu! Tôi nghiệm ra người hiểu thi pháp quả không nhiều, chứ không phải không ai hiểu.
Năm 1987 sau khi Thi pháp Thơ Tố Hữu được xuất bản, tôi đem sách khoe với bố tôi. Ông vui mừng cầm đọc. Được hai hôm, ông trả sách và bảo với tôi: “Ba không hiểu gì con ạ.” Một người hàng xóm của tôi, Ông Tân Chi, nhà bình luận của báo Nhân Dân, cán bộ trước 1945, ông cho tôi biết ông đang chuẩn bị viết sách về tư tưởng Trường Chinh, cũng vui mừng mượn xem Thi pháp thơ Tố Hữu. Ông xem đâu ba ngày, rồi đem trả tôi và nói: Anh viết gì tôi xem chả hiểu. Giáo sư tiến sĩ Nguyễn Lai, trưởng khoa văn học Tổng hợp cũng nhiệt tình viết cho tôi một bài bình luận, gửi báo Văn nghệ, họ không đăng, sau ông in vào tập nghiên cứu của mình, nhan đề bài báo là Sức mạnh của tính hệ thống trong Thi pháp thơ Tố Hữu. Tôi vui mừng đọc đi đọc lại, rồi không thể không nhận thấy, hình như Giáo sư chưa nắm vấn đề tôi viết cái gì. Mãi sau này, anh Lại Nguyên Ân mới giải mật cho biết rằng: Ông Vũ Tú Nam, giám đốc Nxb Tác phẩm Mới cảm thấy có gì không yên tâm, yêu cầu phải có ý kiến của Ban Tuyên giáo mới cho xuất bản được. Anh Ân đưa bản thảo cho ông Nguyễn Trung Thu, thư kí riêng của ông Hà Xuân Trường, Vụ trưởng Vụ Văn nghệ Ban Tuyên Giáo Trung ương lúc bấy giờ. Ông Thu đọc một tuần, sau đó đưa cho ông Hà Xuân Trường đọc. Ông Trường đọc một tuần rồi mới gật đầu, bảo ông Thu, ông viết hộ tôi mầy lời giới thiệu, và thế là có Lời giới thiệu của ông Hà Xuân Trường. Điều này sau đó ông Nguyễn Trung Thu đã nói cho tôi biết. Ông Nguyễn Trung Thu là nhà thơ, đồng thời cũng nghiên cứu thơ Tố Hữu, ông tỏ ra thích thú sách của tôi, ông bảo đã sửa hộ tôi một số câu thơ Tố Hữu mà tôi trích sai, nhờ thế mà sách của tôi xuất bản được. Nếu ông mà như ông Vũ Tú Nam, thì sách của tôi bị ách lại rồi. Ông Hà Xuân Trường cũng tỏ ra thích thú sách của tôi và sau này ông có cảm tình với tôi, mời tôi đến nhà chơi. Quả tình tôi gặp may trong vụ này.
Hồi ấy, khi đưa bản thảo cho anh Lại Nguyên Ân chuyển cho Nxb Tác phẩm Mới, sau đó gặp lại, anh Vương Trí Nhàn vui vẻ nói với tôi: Sách của ông năm này thế nào cũng được giải Hội nhà văn. Rồi sau đó chẳng có giải gì. Tôi nghĩ, chắc nhiều người không hiểu, với lại ông Vũ Tú Nam làm chủ tịch Hội nhà văn mà cảnh giác như thế với sách của tôi thì làm sao có giải ở Hội nhà văn được. Sau đó một lần tôi đến nhà xuất bản, ông Vũ Tú Nam có dừng lại nói với tôi mấy điều nhận xét về sách của tôi, tôi thấy ngay là ông chưa hiểu vấn đề, nhưng vẫn cảm ơn ông.
Sau này khi sách đến tay ông Tố Hữu, Nhà thơ Trần Đương đã nói lại ông Tố Hữu rất thích. Ông bảo Trần Đình Sử giỏi lắm, đã nói rõ thơ ông là thơ trữ tình chính trị. Nhưng sau này khi tôi đến nhà 76 Phan Đình Phùng chơi theo lời mời của ông, thì ông lại tỏ ra không thích nữa. Chắc ai đó đã rót vào tai ông những lời nọ kia. Có một ông giáo sư viết bài đại luận về thi pháp, cho rằng viết thi pháp là sai! Giáo sư Đỗ Xuân Hà thì khen, bảo anh viết hay như tiểu thuyết, tôi đọc một mạch là hết. Giáo sư Nguyễn Văn Hạnh thì bảo, Sao cậu không vứt quách bài giới thiệu của lão Hà Xuân Trường đi? GS Hạnh không biết rằng, thiếu cái đó sách tôi không ra được. Có một ông chửng hiểu tôi viếtgì, lại viết bài đăng báo, bảo có ngộ nhận về thi pháp. Có một bà giáo sư nọ, thấy tôi nghiên cứu thi pháp Truyện Kiều thì dị ứng.
Sau đó một năm Đỗ Lai Thuý viết bài giới thiệu trên báo Văn Nghệ, Sau đó Lã Nguyên viết giới thiệu trên Tạp chí Văn học số 2 năm 1989. Đó là những nhà phê bình thực sự hiểu công trình nghiên cứu của tôi. Có một PGS ở một cơ quan nọ, khi viết Lịch sử lí luận phê bình văn học Việt nam thế kỉ XX, nhiều lần cố tình dìm thi pháp học, nhưng rồi trong sách “Lịch sử” nọ vẫn có chương nói về thi pháp học, mặc dù có chỗ chưa khách quan. Tuy người hiểu thi pháp học ở Việt Nam không nhiều, nhưng vẫn có người hiểu. Gần đây, trên báo Quân Đội Nhân Dân, ngày 12 /1/2024, tiến sĩ Đoàn Minh Tâm đăng bài Tầm ảnh hưởng của “Thi pháp thơ Tố Hữu” cho thấy vẫn có nhiều người hiểu thi pháp và tôi nghĩ không có gì phải định kiến với thi pháp hết. Đó là một điều tuyệt vời.